Tâm sự của người chồng có vợ ngoại tình phần 13

Tôi thiết bị vờ sống không nổi, bị tiêu diệt không xong xuôi sau dòng ngày số trời ấy. Ngày mà vk tôi ra đi. Con gái tôi đêm nào thì cũng khóc đòi mẹ. Nhiều khi vì bất lực vượt tôi đã hotline cho cô ấy cùng với hi vọng có thể dỗ đạt được con bé nhỏ và cả dỗ dành trọng điểm hồn của một lẻ thất bại, trắng tay như tôi. Trong làm cho ăn, thua thảm lỗ là phá sản. Trong hôn nhân, chiến bại lỗ chính là khi con người ta mất phương hướng.

Bạn đang xem: Tâm sự của người chồng có vợ ngoại tình phần 13

Vợ tôi – vẫn hững hờ như vậy, chỉ lúc tôi nói tới con thì cô ấy new bớt thô khan. Tôi hiểu, nỗi đau tôi vướng lại trong vợ là vượt nhiều…đôi lúc tôi không dám nghĩ về hồ hết gì sẽ xảy mang lại và cũng không thể nào bắt mình đề nghị chấp nhận.

Tôi đến gặp gỡ Phương vào một trong những chiều cuối tuần. Hai con fan bệ rạc nhìn nhau ko nói, chỉ cảm giác được gồm thứ xúc cảm chợt đổ vỡ oà


- Anh ly dị vk rồi em!

- Nó có tương quan đến em không?

- Chẳng yêu cầu em ao ước thế sao?

- Không! nếu như việc ấy ko làm chuyển đổi số phận của em

- Anh xin lỗi, anh ko thể hoàn thành nhớ về vợ. Anh quan trọng cho em mọi thứ em cần…

- Em nhớ ko nhầm thì trước đó anh nói rằng vẫn ly hôn bà xã để mang đến với em. Sao giờ anh lại lật vấn đề nhanh thế? Anh gồm hiểu sự việc anh đề xuất phải đương đầu là gì không? Là tôi và anh đã có con với nhau đấy

Phương gằn lên từng chữ,tôi hoảng sợ cố ngăn cơn run rẩy địa điểm đầu môi..

- Anh tin em sẽ kiếm được ai khác hơn anh, không đốn mạt như anh để lấy làm chồng. Thay vị cố gắng, vì sao không giữ những tuyệt vời đẹp với nhau!

- Còn bé của bọn chúng ta?

Tôi thảng thốt. Mẫu từ ” chúng ta” như một bé dao lam rạch lên tim tôi một vệt thương nhiều năm ngoằng.

- Anh biết là tàn nhẫn… Nhưng họ không đề nghị giữ lại.

- Anh là bé quái vật

Phương đứng phắt dậy, chỉ vào phương diện tôi rồi gào lên. Tôi biết tôi đã là con quái vật đội vết người từ lâu rồi. Vậy bắt buộc mới lần khần đâu là tốt, đâu là xấu.

- Anh định rũ bỏ trách nhiệm chứ gì? Được, tôi đang sinh nó ra… Sẽ mang đến nó biết ba nó là người như vậy nào?

- Em yên tâm đã,,..

Phương hiện giờ đang bị kích động, tôi hoang mang không biết bắt buộc làm gì. Chỉ biết ôn tồn phân trần


- Em! Anh không muốn làm khổ em nữa. Trường hợp anh bao gồm lấy em thiệt thì anh cũng chỉ vì trọng trách mà thôi. Anh không còn yêu em như anh nghĩ. Tất cả em nữa, em tất cả chắc cảm tình của em dành riêng cho em là thật? hay chỉ là sự việc khoả lấp khi bị người yêu phản bội.

- Anh biết! những gì em trải qua là thừa sức chịu đựng tuy vậy em sẽ đủ nghị lực vượt qua toàn bộ thì anh tin em sẽ làm được trong thời điểm này..

Phương ngồi thất thần quan sát tôi so sánh vấn đề, chốc chốc lại cười cợt khẩy như đã nhạo báng một ả cave đang trình bày với công an. Mồm tôi khô khốc, lảo đảo đứng lên ra về…

- nếu như anh đi… Thì đồng nghĩa với vấn đề từ nay coi như 1 trong những hai vẫn chết!

Phương lạnh nhạt lên tiếng, chân tôi khựng lại bên thềm cửa, không quay lại vì sợ đã đụng chạm vào đều giọt nước mắt của Phương mà lại mủi lòng. Chũm dằn lòng và gặm đầu chạy thẳng, tôi cảm giác như ruột mình đang đứt vậy. Tôi hung tàn thế này vì tại sao gì đây?

Thế rồi, tôi cùng Phương không còn gặp gỡ nhau tính từ lúc ngày tôi nhẫn tâm cắn đầu cắm cổ thoát ra khỏi nhà cô ấy. Dù nhiều lúc tim tôi quặn lên những âm nhạc nhức nhối tuy nhiên tôi biết đâu bắt đầu là máy mình cần. Vk tôi cho đón nhỏ về nghỉ ngơi hẳn cùng với mẹ, tôi bất lực chú ý cô ấy gạt đầy đủ giọt nước mắt trên má, đứng chôn chân chú ý cô ấy ra khỏi ngôi đơn vị chất đựng biết bao xúc cảm vui bi lụy của mình. Giá bán như tôi ko lầm lỡ thì cuộc sống của tôi ko rẽ sang một khúc xung quanh đầy âu sầu như ráng này…con gái tôi, trước lúc theo chị em rời ngoài nhà, nó gắn thêm bắp hỏi, đôi mắt to tròn xanh ngắt nhìn tôi:

- khi nào bố đón bà bầu với bé về ?

Một thắc mắc ngắn ngủi tuy vậy cũng đó là những loại tát đau điếng vào chổ chính giữa hồn rách rưới của tôi. Khi nào nhỉ? trước kia liệu có đến không? Tôi cay đắng nhìn theo hình bóng của nhì người đặc biệt nhất cuộc sống rời xa mình, khoé đôi mắt cay như xát ớt, tôi thô bạo vuốt rất mạnh vào hai đụn má mình cố kỉnh tẩy xoá dấu vết của một kẻ yếu đuối…


Những ngày tháng đen tối nhất cuộc đời…

Tôi vẫn đi làm, vẫn tỏ ra bình thường, chỉ khi màn tối buông xuống,nỗi trống trải trong tôi nhu chi chít thêm. Tôi tìm đến rượu nhằm xua đi mẫu quá khứ nhơ nhớp của mình, rứa xua đi hình hình ảnh vợ với đứa con bé bỏng bỏng. Hình hình ảnh Phương mở ra trong thước phim kí ức, bức ảnh nhàu nát làm cho tôi điên loạn ném cái chai vào góc nhà, gục khía cạnh xuống bàn nhưng thiếp đi…

Tù ngày Phương xuất hiện thêm trong cuộc sống tôi, phần đông thứ bắt đầu trở lên như vậy??,

Cả ngày, tôi chỉ nhảy duy độc nhất vô nhị một bài bác hát nghe đi nghe lại. đều ca từ chạm vào cảm giác hư hao, nói lên phần nhiều gì mà tim tôi mong hét lên;

Chẳng biết đã từng nào lần anh kể tên em, nhắc trong số những câu chuyện bi ai vui.

Phải đếm hết từng nào ngày ta đang xa nhau.

Giận hờn nhiều lúc thật lâu

Giờ thiếu hụt vắng phần lớn tiếng cười, tiếng nói thân quen.

Dường như ánh nhìn anh bi thương theo nỗi nhớ.

Và hãy gạt bỏ giận hờn.

Quên hết ngại ngần chỉ mong mỏi được gần bên em ngay khi này.

Anh sẽ cầm tay em và cố thật chặt.

Anh đang nhẹ hôn em và nói anh nhớ em nhiều.

Anh đang nhận bản thân sai cùng nói xin lỗi.

Chỉ để thấy niềm vui của em bên trên môi.

Anh cầu mình sẽ chưa phải xa nhau nữa.

Những tháng ngày không em anh chỉ biết cố gắng gượng cười.


Chợt gọi rằng xưa nay anh chẳng nhận thấy niềm niềm hạnh phúc lớn nhất trong trái tim anh là em từ lâu rồi.

Sáng sáng, tôi âm thầm đứng trước cổng chú ý theo nhẵn dáng thân thuộc của bà xã dắt xe pháo đèo nhỏ đi làm. Tôi lén lút như một thằng làm chuyện bất hảo của làng mạc hội, núp sau cột năng lượng điện lén nhìn nhưng thấy lòng mình ấm lại biết bao…

Một ngày, như bao ngày, tôi đi làm việc về nhưng mà không vể thẳng bên mà chọn cách lang thang khắp các con phố ý muốn kiếm tìm được những phút bình yên cho trọng tâm hồn ồn ã sóng gió. Tôi ko thích, lẽ ra là sợ trở về với tứ bức tường giá buốt lẽo. Tôi sợ bắt buộc đắm bản thân trong nỗi day dứt, tự mê hoặc mình vào men rượu… với tôi bệ rạc hơn bao giờ hết. Người tôi nhỏ đi trông thấy, xúc cảm như đã bị sự cô đơn vắt kiệt sức lực. Thỉnh phảng phất nhấc smartphone lên chỉ mong muốn nghe giọng của hai người mẹ con dẫu vậy lại cảm thấy không được can đảm, cứ nạm bấm số rồi lại huỷ, huỷ lại bấm..

Vào một ngày không đẹp nhất trời, khi tôi sẽ lơ mơ bên chai rượu, tự ru ngủ mình bằng bài hát vô vị không tồn tại đầu, không tồn tại cuối thì bất thần có bạn đến thăm, lâu lắm không ai lui tới công ty tôi kể từ ngày tan vỡ hôm ấy….

*

Việt….

Mở cửa ngõ ra rôi chỉ kịp thốt lên một từ độc nhất rồi xúc động quan sát cậu người cùng cơ quan ngày nào, ân nhân của tớ đây rồi, vị cứu tinh của tôi đây rồi..tôi mừng gần như là rơi nước mắt

Việt nhìn cỗ dạng thê thảm của tôi rồi nhảy lên phần đông tiếng xót xa

- Trời! Anh Phúc! Sao anh lại ra cố này?

Tôi nuốt nước đôi mắt vào trong ngẩn người nhìn Việt, mời cậu ta vào trong nhà rồi kể rõ hết hồ hết chuyện. Chốc chốc Việt ngạc nhiên nhìn tôi bảo

- Em ngạc nhiên trong thời hạn em vào thành phố sài gòn làm việc, không liên lạc với anh mà lại sự thể đang ra chũm này…Vậy là hai tín đồ đã ly dị rồi à?

Tôi không đồng ý không nói được lời nào cả. Bà xã tôi nói đã nộp đơn, chỉ đợi toà án điện thoại tư vấn lên thôi.

Việt chú ý khắp lượt nơi ở ngổn ngang phần lớn chai và lọ ngán ngẩm bảo tôi,


- Anh chớ tự hành hạ mình nữa. Nếu đích thực hai bạn chưa hết nợ với nhau thì dẫu có thế nào vẫn trở về bên cạnh nhau thôi.

Video đang HOT


Tôi ngơ ngác nghe Việt nói… làm cái gi còn duyên cùng với nợ nữa… không còn thật rồi…

- Anh đi ra đây với em, ở mẫu chỗ nay khéo em cũng bị tự kỉ mất…

- mà anh vào soi gương quan sát lại cỗ dạng của mình đi… Trông có giống người rừng không? làm ơn! Vào cố kỉnh bộ áo xống nào sạch sẽ hơn, cạo râu ria đi mang đến em nhờ…dù gồm chết đi chăng nữa cũng đừng nhằm thiên hạ nhận thấy sự bê tha của mình chứ!

Nhìn xuống thân thể mình, tôi giật mình lúc thấy đúng là hôi và nhếch nhác thật. Có lẽ tôi buộc phải nghe Việt, yêu cầu thay đổi, phải đứng dậy tự tìm cho khách hàng một tuyến phố thay bởi nằm nhà trang bị vã với rất nhiều cơn đau… Đúng rồi….

Ăn mang chỉn chu, tôi ra xe cộ ngồi phía đằng sau Việt, chần chờ cậu ta đèo tôi đi đâu nữa… lòng vòng qua những tuyến phố nhỏ, mùa này có những cơn gió miên man mang lại lạ.

- Anh còn nhớ trước đây anh quen chị ra làm sao không?

Câu hỏi của Việt kéo tôi về mùa thu của 5 năm trước, ngày ấy….

Ngày ấy, bà xã tôi tinh khôi trong tà áo trắng, lướt nhẹ trên phố. Trong khi hôm ấy tốt nghiệp đh nên cô ấy mới mặc đẹp mắt như vậy. Gắng rồi chẳng hiểu cụ nào, tôi phóng xe sản phẩm công nghệ vèo qua lô nước làm phun tung toé nước bẩn lên người cô ấy và cả dám bạn. Khỏi buộc phải nói, tôi bị chửi bửa tát như vậy nào.

- Ô! té ra chuyện tình bên vũng nước à – Việt cười cợt hô hố..

Tôi bực bản thân dập tắt nụ cười vô duyên của Việt

- Còn trung khu trạng mà đùa nữa à?


- À không, chỉ với hơi bất ngờ thôi. Anh đề cập tiếp đi

- kế tiếp thì thân quen nhau, giao diện như có duyên rồi ấy, đầy đủ thứ đến nhanh lắm. Tôi nhớ tiếp đến vài buổi, tôi gặp mặt vợ sinh sống buổi lễ hội tiếng hát thành phố. Thì ra, cô ấy là member xuất sắc đẹp của đoàn. Giọng hát hay… ngoại hìimh xinh xắn. Chạm chán nhau khi đó cả hai thuộc thốt tránh việc lời bởi quá ngạc nhiên.

Tôi nhắm mắt tua lại hầu như mảng kí ức vào đầu, nói trong thâm tâm trạng hân hoan, ko vướng bận một chút buồn khổ làm sao cả.

Việt chốc chốc à lên một tiếng, khen vợ tôi xuất sắc giang. Nhưng cũng tốt giang thật mà… Chỉ trên tôi phân biệt điều này tương đối muộn mà lại thôi, haizz…. Cái này sẽ không thể đổ lỗi đến số phận được, bạn ta nói

” tiên trách kỉ, hậu trách nhân” nhưng đối với tôi thì phải lật ngược vấn đề

” tiên trách nhân, hậu trách kỉ”

- Vậy thì… Anh ko được đánh rơi người vk này rồi…

- Ừ… Tôi không muốn… Nhưng đồ vật gi đến cũng trở nên đến…. Đơn sẽ nộp rồi… Không cứu vãn vãn được nữa…

Việt gắt lên

- Sao anh dễ buông xuôi thế, cứ để yên em tính cho. Em chỉ muốn biết anh có toàn trung tâm toàn ý cùng bà xã xoá quăng quật lỗi lầm trong quá khứ, thôi dằn vặt trong tâm địa tưởng, thôi hằn học cùng nghi kị cho nhau để sản xuất một sau này đẹp hay là không thôi?

- Có…. Nhưng bằng phương pháp nào?

Tôi hấp tấp gật đầu đồng ý ngay, tiếng nói của dòng cọc góp tôi bám vào khi chới với trong dòng nước chảy cuộn. Giá mà lại ngay bay giờ tôi gồm đủ dũng mãnh đứng trước nhà cha mẹ vợ, nói hết phần lớn gì tôi đã nghĩ và cả rất nhiều gì tôi đang hi vọng cho vk và cha mẹ vợ nghe thì giỏi biết bao… hầu hết đau yêu thương chất ông xã trong tôi có khả năng sẽ bị xoá bỏ, gắng vào sẽ là hạnh phúc, hạnh phúc đúng nghĩa… Mắc lỗi thì dễ, dấn lỗi sao cực nhọc quá!


- Món quà thứ nhất anh khuyến mãi chị là gì?

Tôi ngẩn fan suy nghĩ, là gì nhỉ… À là loại lắc tay bắt mắt tôi sở hữu trong chuyến hành trình công tác. Bà xã tôi ngoài ra vẫn đeo. Đã những lần tôi thấy vk tháo ra treo cho phụ nữ và bảo nhỏ bé khi nào lấy ông xã thì vợ sẽ cho con hẳn, coi như thể của hồi môn của gia đình. Lúc đó tôi đã nhảy cười..

Xe dừng lại ở một cửa hàng bán trang sức, Việt hất hàm ngụ ý muốn bảo tôi vào trong, tôi lơ ngơ không hiểu biết nhiều ý của cậu em này là gì, Việt cười bảo

- Anh còn nhớ hình dáng của loại vòng không? Vào chọn đi…

- Ờ…

Thế rồi, tôi với Việt loanh quanh ở các tủ hàng, nỗ lực nhớ lại dạng hình của mẫu vòng cách đây mấy năm nhưng mà không thấy mẫu nào giống cả. Việt thở dài quan sát tôi rồi hai bằng hữu ra siêu thị khác.. Đến ngay gần tối bởi vì quá mệt bắt buộc đành từ quăng quật để ra về. Tôi hỏi Việt

- Cậu bảo tôi tải cái vòng ấy có tác dụng gì?

- làm cho lành với chị..

Nhưng thôi, anh về nghỉ ngơi đi, em tính tiếp cho…

Việt ra về ngay lập tức sau đó, tôi vẫn há mồm kinh ngạc và cả tò mò, chần chừ chú em này còn có giúp tôi thao tác làm việc lớn ko nữa….

Hôm sau, hôm sau nữa không thấy Việt đến, gọi cũng không liên lạc được. Tôi rơi vào rủi ro khi lại về bên với cuộc sống tẻ nhạt chìm ngập trong rượu chè.

Sáng, tôi lượn xe cộ qua nhà vợ, nhìn thấy nhỏ nhắn Linh mặc mẫu váy hồng y như thanh nữ công chúa, bà xã tôi mặc váy đầm công sở, tóc búi gọn dắt xe cộ ra ngõ cài đặt cổng, bên cạnh đó cô ấy nhỏ xíu hơn, mẫu dáng người liêu xiêu vẹo trong nắng nóng sớm làm cho tim tôi khẽ nhoi nhói một cảm giác khó tả.


- Này dòng cậu này, đứng gọn gàng vào ho tín đồ khác đi

Tiếng một người bọn ông nào kia quát đe phía sau, té ra xe của tôi chắn ngang đường.

Vợ tôi nghe thấy ngôn ngữ phía xa xa, ngoái đầu quan sát lại. Tôi hốt hoảng núp sau góc tường, tim đập thình thịch

” May thừa không nhìn thấy”

Thế đấy, có ai khổ như tôi không? thao tác làm việc gì cũng dấm dúi như phường ăn cắp, chỉ sợ hãi ai đó nhìn thấy hình ảnh này của tôi, buột miệng chửi tôi là ” vật thần kinh” thôi.

Thế là vẫn qua ngày sinh nhật của vợ, cái váy tôi dành riêng hết tận tâm đi cài đặt ngày như thế nào giờ vẫn nằm yên trong tủ, sợ hãi rằng không còn cơ hội được khoác lên trên người vợ. Lắm lúc, định cứ đem lại đặt sinh hoạt cửa theo phong cách nặc danh tuy nhiên nghĩ thấy hơi bệnh dịch bệnh phải đành ngùi ngùi gạt quăng quật suy nghĩ.

Nhà Phương giải pháp nhà tôi một nhỏ phố, bình thường tôi ít khi trải qua đấy, bây chừ càng không có lý do gì nhưng ngang qua nữa. Chẳng đọc sao, bây giờ thì khác, tôi thơ thẩn cầm nào lại đi ngược qua đó, tự vỗ trán chửi thầm bản thân là thằng khùng,đang dưng mất thêm 1 đoạn.

Tôi mong muốn cắm cổ cứ cố gắng mà lao qua nhưng bao gồm một thứ khiến tôi bắt buộc đi tiếp được nữa, phanh xe cộ khựng lại, tí nữa xoè hẳn ra đường…

Không tin nổi…

Phương sẽ ôm một người bầy ông như thế nào đó. Tôi lừng khừng nữa, hình anh lấp ló sau tấm tấm che mỏng. Tôi đứng như 1 thằng điên giữa lòng đường, cụ chặt tay ga chú ý lên trên. Vào đầu bao gồm biết bao nhiêu thắc mắc được để ra, bọn chúng quyện vào nhau rối tung. Chuyện là cụ nào? Sao lại núm này?

Nhưng, một điều kì lạ là tim không hề đau, không hề thất vọng… chỉ với hơi shock do biết chuyện chưa bao giờ nghĩ đến.


Tôi cười, chẳng đọc là vì vì sao gì!

Mà có lẽ rằng là tự mỉm cười vào cái bạn dạng mặt của mình. Già đời rồi còn ngây ngô .

Cái gì mà lại ” anh là người trước tiên vào được nhà đất của em”

Cái gì mà” em chỉ có mình anh làm đích để chạy đến”

Thật nực cười có tác dụng sao, nực cười hơn là tôi sẽ tin trẹo cổ, vẫn tự mang đến mình là người hạnh phúc nhất thế gian khi được ai đó dành cho mình một sệt ân. Sự lừa dối và ngọt ngào đến vậy. Phần nhiều viên đạn được bọc một lớp đường ngọt dụ dỗ bầy đàn trẻ em mà lại tôi là tín đồ lớn cũng trở nên mê hoặc…

Tôi vẫn đứng đó, chỉ là hy vọng kiếm tìm kiếm một câu vấn đáp cho riêng rẽ mình, cho hồ hết dằn vặt bấy lâu. Rồi tôi lại lag mình khi hoài nghi về loại thai? Liệu nó liệu có phải là của tôi? xuất xắc Phương gồm thai thật tuyệt không?

Tôi chỉ biết sự hiện hữu của dòng thai qua mail mà lại Phương gửi, chỉ là loại que hai vạch, chỉ với qua rất nhiều gì nhưng mà cô ấy nói…. Bây giờ, khi đã bình tĩnh suy nghĩ lại gần như chuyện… Tôi thấy có gì đấy mập mờ…đâu mới là sự thật?

” Một nửa dòng bánh mỳ vẫn là bánh mỳ… mà lại một nửa thực sự không là sự việc thật”

Tôi hại mình lâm vào tình thế trường hợp sản phẩm công nghệ hai… nếu như thật là như vậy… Thì tôi đã mất hết….

Muộn giờ đồng hồ làm, tôi cuống quýt lao đi ngay, không cần kiểm triệu chứng gì cả,… thế là đủ cho 1 câu trả lời.. Là đủ để tôi yên tâm mời hotline sự biến đổi từ vợ..

Đủ nhằm tôi cố gắng níu kéo mái ấm gia đình của mình..

Tôi dữ thế chủ động gọi mang lại Việt sau phần đông đêm nằm dài suy nghĩ. Sau vớ cả, chỉ có mái ấm gia đình mới giúp tôi cảm thấy bình yên nhất. Rộng ai hết, hôm nay tôi cần phải có một sự giúp đỡ


Câu chuyện mấy hôm trước, chiếc lần tôi chứng kiến Phương đang ấp ôm thằng khốn làm sao đó, dường như như là 1 trong những thằng ” tây” tôi từ bỏ hỏi hiện giờ là mốt bồ bịch với tây giỏi sao nhưng mà đi đâu cũng gặp. Ngẫu nhiên tôi thấy bi thương cho số trời mình..tôi đem chuyện kể đến Việt, rằng tôi đang ngu như thế nào khi suýt đánh đổi gia đình mình để đến với Phương, rằng tôi sẽ và hiện nay đang bị dằn vặt nhường nhịn nào…

Việt lạng lẽ nghe tôi nói, như thể gã này sẽ biết trước tất cả. Ko một chút quá bất ngờ nào cả. Cậu ta chỉ lẳng im rót bia vào cốc mang đến tôi rồi làm cỗ đăm chiêu suy nghĩ..

- Anh tất cả thật sự hy vọng kéo chị Hạnh về bên cạnh mình không?

” gật gật”

- Vậy thì nắm này nhé..

Việt thủ thỉ vào tai tôi phần đa kế hoạch tỉ mỉ.. Và kha khá hoàn hảo… Chỉ chờ thằng diễn viên nghiệp dư như tôi thể hiện ra làm sao mà thôi…

Theo Afamily


Tâm sự của người ông chồng có vợ ngoại tình – Phần 4

Cuối thuộc thì tôi cũng được giải thoát ra khỏi cái hội chợ cơ mà mấy anh em tạo lên . Mọi người ra về , chỉ với Việt đang tần ngần ở cửa ngõ . Cậu ta ngoài ra muốn nói với tôi điều gì rồi lại thôi. Tôi sợ cậu ta biết hết đầy đủ chuyện . Tôi sẽ không còn mặt mũi chú ý ai cả .

Hôm sau, trước khi đi làm vợ có sẵn sàng đồ ăn sáng đặt tại bàn ăn. Ở dưới cố nhiên mẩu giấy nhỏ

- " Em xin lỗi"

Tôi quan sát tờ giấy , nhếch mép cười cợt nhạt . Xin lỗi à ? bây giờ thì còn chân thành và ý nghĩa gì nữa .

Tôi không nạp năng lượng chỗ món ăn đó, vẫn nguyên ham mê trên bàn . Trên đường đi làm việc ăn trợ thời mấy sản phẩm linh tinh điểm tâm .


Đến doanh nghiệp nhận được mấy câu hỏi thăm của đồng nghiệp bỗng dưng lại thấy rất vui. Vững chắc tôi điên rồi, vợ niềm nở thì hất phăng đi, bạn ngoài hỏi han kiểu xã giao thì lại thấy sung sướng!

Tôi ngồi phịch xuống ghế, hốt nhiên lại chán đi làm việc . Việt có vào đến tôi một ly cà phê, thái độ khác hoàn toàn mọi khi. Lúc này cậu ta chỉ lạng lẽ !

- À ... Anh .... Nhưng thôi

Việt ngắc ngứ vừa ý muốn nói vừa không. Tôi cảm xúc hơi lo, ví như cậu ta nhưng mà hỏi về chuyện hôm ở hotel thì tôi biết nói sao . Mà thực sự rành rành rồi còn điều gì ?

Tôi nhận thấy ánh mắt của Việt khi nhìn tôi: Thương sợ ....

Việt lừng danh là tiếp giáp gái . Tôi vẫn thường mắng cậu ta bắt buộc bỏ cái kiểu yêu- lên giường- rồi đá . Cậu ta cho rằng tôi hâm nên mới nhất mực chúng thuỷ cùng với một bạn . Cho nên hiện nay chứng kiến tôi bị làm phản bội, hẳn là có chút yêu quý xót . Nghĩ về cũng thấy bi lụy cười...

Chiều đi làm về , tôi không về thẳng nhà và lại rẽ vào quán cà phê thân thuộc . Tôi kiếm tìm thấy sự an toàn nơi cửa hàng vắng. Tâm hồn tôi sút nhức nhối rộng khi được ngồi sinh hoạt đây. Rồi thỉnh thoảng nghĩ lại, tôi đã vì gia đình quá mà lại vô tình tấn công mất rất nhiều thú vui thanh nhã bên ly cà phê nóng....Tất nhiên , chưa hẳn tôi đến đây bởi biết Phương sẽ ở đây. Chỉ nên ... Tôi thích " helen coffee"

Tôi đổ vào sự chăm chú vào cặp người thương đang ngồi bàn đối diện. Cô gái chu môi hờn dỗi:

- Em ko uống cafe đâu, đắng lắm. Uống sữa chua tấn công đá cơ.

***

- Em ko uống mẫu thứ đắng ngắt này đâu. Em thích hợp sinh tố


Hạnh nũng nịu bên trên vai tôi, tóc phang phảng mùi thơm đặc thù của cô ấy.

***

Bức tranh yêu thương đột vỡ vụn . Phần nhiều mảnh ghép đưa vào tim tôi đau nhói. Thiếu hiểu biết nhiều sao, tôi vẫn lưu giữ về vợ, ngay cả khi cô ấy đã khiến tôi tổn thương, đau tới mức mong chết. Lý do tôi lại như vậy, rõ ràng là nặng nề tha thứ cơ mà lại không xong xuôi suy nghĩ?

- Hù !

Tôi đơ mình tiến công thót một chiếc . Phương mỉm cười hì hì trêu chọc

- Anh ngồi trên đây mà trung tâm hồn cứ như treo ngược cành cây ấy...

- À ! Không... Phúc sẽ nghĩ về các bước thôi. Phương ngồi đi!

Kể cũng lạ , Phương thường xuất hiện vào hầu như lúc tôi cảm thấy thất vọng nhất. Liệu bao gồm phải cửa hàng chúng tôi có duyên với nhau không?

*

Mỗi khi thủ thỉ với Phương, tôi như loại trừ được bao nhiêu ưu phiền. Tất nhiên, tôi không chia sẻ về đông đảo trục trặc nhưng mà vợ ông chồng tôi đang gặp phải. Chỉ với tôi cần phải có một bạn nào đó lắng nghe bản thân nói là được. Phương vô cùng sối nổi, khác hoàn toàn những gì mà lại tôi suy nghĩ về cô ấy. Nét tươi tắn trong phương pháp nghĩ, bí quyết làm của cô ấy ấy khiến tôi bất thần . Đặc biệt , trình độ chuyên môn của cô ấy khôn cùng cao. Nhờ cố kỉnh mà quá trình của tôi cũng giảm căng hơn khi gồm cô ấy tham mưu .


Tạm biệt Phương ở quán , tôi trở về quê hương khi trời bắt đầu hơi nhập nhoạng tối. Đèn nhà về tối om như chẳng có ai trong đó. đàn bà về chơi với bà ngoại một tuần . Do vậy tôi chẳng mong về nhà khi không có con bé . Chỉ sợ hãi cái khoảng tầm trống vô hình dung khi chạm mặt bà xã . Ngẫu nhiên thấy bản thân hèn khiếp khủng!

Đẩy cửa, bước vào nhà tôi thấy bao gồm thứ nào đó không ổn định . Tim bất chợt quặn thắt...

Trên bàn , một tờ giấy được cố định và thắt chặt bởi một cốc nước . Tôi hồi vỏ hộp tiến tới lag tờ giấy ra . Đọc được mấy loại đầu liền chứa vội vào túi áo. Tôi xả thân phòng ngủ

Vợ tôi nằm tại giường, dưới sàn vung vãi phần lớn viên dung dịch trắng ... Bà xã tôi từ tử

Tôi gần như là chết im khi nhìn thấy cảnh tượng ấy. Như 1 thằng điên, tôi mang đến lay mạnh vào người vợ . Hoang đem về cùng cực. Tôi rút điện thoại

- Alo! đến xe tới đường ..... Ngay, có người uống dung dịch ngủ từ tử...

Tất cả hoá một white color xoá ...

Tôi ngồi yên trong phòng bệnh, chú ý người lũ bà vẫn ngủ thiếp trên chóng bệnh. Khoé mắt đã gồm một vài ba nếp nhăn với da mặt thì white bợt

- May mang lại anh là đưa vợ đến kịp đấy,!

Lời chưng sĩ vẫn văng vẳng bên tai ..

Sao lại làm cầm hả em ? Tôi cứ tự hỏi trong khi biết chắc vợ chẳng thể trả lời...

Ra hành lang, ngồi đại vào một cái ghế, tôi moi cái nhảy lửa trong túi định châm một điếu thuốc . Chợt sờ thấy tờ giấy mà vợ tôi để lại . Nó vẫn nhàu nát với trên đó bao gồm vết loang bởi nước vướng lại . Chỉ có thể là nước mắt của vk tôi.


Anh! Em biết em làm bí quyết này là kém nhát. Cơ mà em thấy mình thật đáng chết. Em vẫn phụ anh trong cả khi anh luôn luôn đối tốt với em . Em đã quá tham lam khi đem đều người bầy ông khác so sánh với anh để xem rằng anh hèn hơn chúng ta . Em dại dột quá ! Em là đứa không biết điều. Tất cả phúc băn khoăn hưởng . Em biết lỗi của chính bản thân mình rồi.Em biết rất cực nhọc để được anh tha thứ. Chỉ xin anh hãy chăm lo bé Linh cố kỉnh em . Cho dù có bất cứ điều gì xảy ra thì anh đề nghị hứa là sẽ chăm lo con nhỏ xíu thật xuất sắc anh nhé .Mẹ xin lỗi bé , đàn bà !

Em nghìn lần xin lỗi anh .

Vĩnh biệt anh- chồng em !

Bức thư chỉ vỏn vẹn vài dòng nhưng nỗi đau nó để lại trong lòng tôi không còn ít. Gồm một giọt nước mắt nóng bức rơi bên trên tay tôi. Tôi chần chờ mình nên làm gì nữa .

Quay quay lại phòng, vợ tôi vẫn say mê trong tiếng kêu tít tít của dòng sản phẩm móc . Tôi chỉ biết nhìn bà xã chua xót! Chẳng cần biết ai đúng ai sai? Tổn thương nhất vẫn chính là con gái bé xíu bỏng của tôi.

Mẹ bà xã tôi tốt tin đàn bà tự tử , vội vàng vào viện , bế luôn luôn cả bé nhỏ Linh theo. Cả hai bà cháu khóc nức. Bố vk tôi nhìn tôi bằng ánh mắt cực kì căm thù . Có lẽ rằng ông ấy suy nghĩ việc con gái ông ấy nghĩ về quẩn là do tôi! tuy thế tôi cũng chẳng bi thiết giải thích. Tôi stress lắm rồi!!

Thật ra , cha mẹ vợ không còn thích tôi một chút nào . Chẳng là ngày trước vợ tôi cứ nhất thiết lấy tôi. Cô ấy vốn là đàn bà duy tuyệt nhất của cha mẹ được phụ huynh nuông chiều, thương cảm từ bé . Còn tôi chỉ với thằng nghèo sinh sống tỉnh lẻ. Kết luận tôi chỉ nên " đỉa treo chân hạc" vốn không xứng. Nhưng vì tình yêu, mặc kệ tất cả chúng tôi vẫn mang nhau . Cố gắng là ông bà đành phải chấp nhận dù trong lòng không thích..

- Mày! Tại ngươi mà bé Bích nó cần tự tử . Mày làm khổ con tao . Thằng khốn ....

Mẹ bà xã túm phần cổ áo tôi, đấm lia lịa vào người trong những khi bà ấy vẫn gào lên . Đến mức, chưng sĩ bắt bà ấy ra ngoài để fan bệnh được lặng tĩnh. Chẳng phát âm sao tôi lại không phản ứng gì cả . Mối nghi ngờ cứ thế tăng cao . Tôi mong mỏi vợ qua giai đọan này đang . Chịu đựng khổ chịu nhục một thời gian . Thời điểm nào vk khoẻ , cửa hàng chúng tôi sẽ nói rõ đa số chuyện .

Đứng ở hành lang một thời điểm thì y tá thông tin vợ tôi đã tỉnh. Anh chị tức tốc chạy vào phòng. Quăng quật lại tôi đứng chênh vênh ..

Bác sĩ dặn dò vk tôi yêu cầu nằm viện thêm mấy ngày nữa để tiện theo dõi.

Bố bà bầu vợ ko thèm nói cùng với tôi câu gì, họ triệu tập vào cô đàn bà tội nghiệp- theo cách mà người ta nghĩ. Chắc rằng trong mắt họ thì tôi là 1 trong những thằng tội đồ. ước ao nghĩ sao thì nghĩ. Tôi mang cháo vào mang lại vợ, khi ấy mẹ vợ vẫn ngồi đấy. Bà quăng mang lại tôi một chiếc nguýt dài. Bóng gió

- nhỏ ngu! Tao sẽ bảo mày từng nào lần rồi. Bao nhiêu thằng xuất sắc không mang , để giờ suýt chết vì cái thằng khố rách rưới áo ôm này


- Đủ rồi,bà gồm cái quyền gì nhưng mà xúc phạm tôi. Bà hỏi con gái yêu vết của bà đi. Nó ngủ với trai, bị tôi bắt gặp rồi định trốn chạy bằng cách ngu xuâtn này đây. Bà thấy đẹp mắt mặt chưa?"


Tôi chỉ ước ao gào phần lớn câu nói này vào mặt bà bầu vợ "đáng kính".Nhưng đấy là bệnh viện . Tôi quan yếu làm nuốm . Tôi bỏ chén cháo bên trên bàn rồi đi ra bên ngoài . Chổ chính giữa trạng rất là tồi tệ! giờ đồng hồ vợ nhỏ tuổi dần theo bước đi tôi

- mẹ! Sao lại nói thế? Lỗi của bé mà!

Những ngày tiếp đến là đầy đủ chuỗi ngày chông chênh

Vợ tôi xin nghỉ hẳn một mon nàm bên tĩnh dưỡng đồng nghĩa với câu hỏi tôi đề xuất về công ty sớm để âu yếm cho cô ấy . Nhiều lúc chẳng hiểu loại quái gì đang ra mắt cả . Cậu Việt thỉnh phảng phất ghé nhà . Chuyện vk tôi tự sát tôi chỉ chco mình cậu ta biết. Cậu ấy luôn luôn tỏ ra thông cảm đến tôi nhưng trong trái tim tôi thì lại ngược lại. Tôi thấy khó chịu khi luôn luôn nghĩ mình bị fan khác thương sợ hãi . Hôm nay Việt đến, có theo một túi đồ lỉnh kỉnh. Ngồi thủ thỉ một cơ hội thì Việt kéo tôi ra sân, nơi tất cả cái xích đu màu trắng .

- Anh ngồi đi!

Miệng tôi khô khốc, thi thoảng cố nuốt nước bong bóng tự trấn an

- Em biết không còn chuyện của chị ấy nhà rồi? Anh định ráng nào?

- Chả núm nào hết! Chú cho đây để mỉm cười vào khía cạnh anh chứ gì? Ừ đấy! Tôi bị cắm sừng rồi đấy! - tôi gào lên!

Việt nhìn tôi ngỡ ngàng! Tôi chẳng đọc mình nghĩ về gì? đột nhiên lại nổi cáu với cậu ta . Nhưng,cảm xúc bây giờ khó chịu lắm. Những lần nhớ lại là các lần sát cả kí muối vào vết thương lở loét. Tôi hạ giọng, không đậy được nét khía cạnh đượm buồn:

- Xin lỗi, trung ương trạng anh không tốt, chú về đi, anh hy vọng yên tĩnh!

Việt về dẫu vậy vẫn không khỏi sợ hãi . Tôi ngồi trên loại xích đu rất gần gũi . Cảm hứng trống trải ùa đến. đo đắn nên lựa chọn núm nào? Tha thứ cho bà xã để phụ nữ có chỗ nương náu cẩn trọng hay kết thúc khoát nhằm lòng mình lừ thừ ?

Tôi chưa phải là loại bầy ông độc đoán. Tôi không yên cầu vợ buộc phải còn trinh nguyên khi đến với mình. Cô ta có thể đi với khá nhiều người trước khi cưới tôi. Mà lại khi sẽ làm vk tôi thì tuyệt vời và hoàn hảo nhất không được bởi thế nữa . Nhất là lúc đã bao gồm một mái ấm gia đình đúng nghĩa. Điều tôi căm hận nhất đó là việc cô ta nói đến tôi với nhân tình theo kiểu chợ búa . Một cách biểu hiện coi khinh, tốt rúng người một nửa yêu thương của mình . Thiệt khó gật đầu đồng ý !

Tôi vào nhà, quanh đó trời bước đầu lác đác mưa. Qua rồi, đều cơn gió ướp đông lẽo. Qua rồi mọi ngày mây đen che phủ cả thai trời. Qua rồi những xúc cảm không tên, đông đảo nỗi nhức ngự trị ! Ngày mai, nhất định trời đang nắng!

Vợ tôi vẫn nằm trên giường mệt mỏi. Trong khi thấy tôi vào, cô ấy khẽ xoay người vào phía tường. Có lẽ không dám đối lập với tôi vào lúc này. Tự hôm cô ấy về nhà, chúng tôi hầu như không có bất kì ai nói cùng với ai câu gì. Vai bà xã tôi rung lên , chắc lại đang khóc! Đàn bà nhắc cũng tài. Lúc nào cũng khóc được, tất cả khi mình là bạn sai. Giọt nước đôi mắt quả là có sức mạnh . Nhiều lúc tôi cũng ko kìm lòng được trước phần nhiều giọt nước mặn chát ấy! đôi khi tôi định nói hy vọng tha thứ lắm . Nhưng....

Anh ta đã có một quyết định

Vợ nhìn tôi, ánh mắt như van lơn. Đôi mắt tràn đầy hối hận . Tôi ko nói gì, ngồi ở loại ghế đặt cạnh giường. Cô ấy vẫn quan sát tôi, môi mấp sản phẩm như mong nói điều gì đó . Không khí như ngưng lại. Tôi thông báo trước

- Em nghĩ câu hỏi em có tác dụng sẽ khiến cho anh khiếp sợ để rồi bỏ lỡ lỗi lầm của em à ? giả dụ em nghĩ về vậy thì em quả là ấu trĩ. Anh chỉ thấy nó ngốc thôi! Đừng đem cái chết ra uy hiếp anh. Nếu chưa phải anh còn suy nghĩ tới con bé nhỏ Linh thì anh đã mặc kệ em rồi. Thiệt đấy!

Tôi gồm quá tàn bạo không lúc nói ra các lời cay độc , độc hơn phần đông viên dung dịch mà vk tôi đang uống? Tôi chỉ thấy bà xã tôi rất kinh ngạc khi nghe được đều câu kia từ tôi. Bao gồm lẽ, cô ấy sẽ bị tổn thương ghê gớm lắm. Nhưng, tôi ko thể chính vì như thế mà dễ dãi bỏ qua đông đảo thứ. Fan ta bao gồm câu

" một tấm gương vẫn vỡ, dù là chắp vá tỉ mỉ thế nào thì cũng không thể cất đi hồ hết vết nứt"

Tấm gương niềm hạnh phúc của mái ấm gia đình tôi sẽ vỡ rã tành rồi. Tôi ko muốn nỗ lực ngồi chắp vá mọi mảnh vỡ để rồi lại đứt tay!

- Em ...Em xin lỗi, nhưng mà em suy nghĩ chỉ có chết new xoá hết đầy đủ tội lội của em cùng với anh . Cô ấy bậy khóc

- Đừng bao giờ khóc trước mặt tôi nữa

Tôi gằn giọng rồi bỏ ra bên ngoài . Cơn gió thổi thứ gì đó vào mắt khiến tôi thấy cay cay. Mình có tàn bạo quá không? bản thân đang làm đúng tuyệt sai?

Tôi từ bỏ hỏi bản thân mình hàng vạn lần .

Đối với những người khác, chuyện ngoại tình của bà xã chẳng gồm gì gớm gớm. Tha thiết bị được thì lại hạnh phúc. Còn không thì mặt đường ai nấy đi. Tôi cũng muốn như nạm lắm . Nhưng mà , phương pháp nào cùng với tôi cũng gần như làm tôi cực khổ . Chiếc tượng đài ý thức tôi sẽ tự xây lâu nay nay với bà xã bỗng chốc bị sút đổ . Chỉ với lại nỗi trống vắng .

Vợ tôi vẫn khoẻ lại , chăm lo con cái cẩn thận hơn lúc đầu . Nếu vợ tôi ý thức được những điều này sớm hơn nữa thì hôn nhân của chúng tôi đã chẳng đứng ở bờ vực . Tôi thì lại có rất nhiều thời gian để triển khai việc. Cuộc sống cứ an toàn trong sự ngộp thở của chủ yếu tôi . Thỉnh thoảng tôi chạm mặt Phương nhằm trao đổi tay nghề trong công việc . Cô ấy luôn bận rộn khiến tôi thấy bài toán tôi chạm mặt cô ấy nhiều sẽ là làm phiền .

Sáng sớm, tôi nhìn thấy trên bàn tất cả một chiếc sơ mi màu ghi sáng. Mốt new của năm nay . Trên đó tất cả một tấm thiệp nhỏ

- Chúc mừng sinh nhật anh !

Tôi bỗng nhớ ra từ bây giờ là sinh nhật mình . Trải trải qua không ít chuyện quá bắt buộc tâm trí cần thiết để tâm tới các việc vặt này. Sinh nhật à ? Như đa số năm thì vk tôi sẽ tặng kèm tôi một món quà. Buổi tối đến thì quây quần mặt mâm cơm trắng thịnh soạn mà lại vợ sẵn sàng . Và năm ngoái, tôi và con gái đã cùng nhau thổi nến , cắt bánh. Không gian mới hạnh phúc làm sao . Ghi nhớ lại, tôi thấy lòng bản thân trùng xuống!Tôi đem áo cho vô trong tủ rồi đi làm!

Chiều về , tôi long dong trên phố. Nắng sẽ tắt, hầu như cơn gió đầu mùa miên man mang lại nao lòng. Tôi rút smartphone gọi mang lại Việt

- tối chú nhàn rỗi đi uống cùng với anh vài ly. Lúc này sinh nhật anh .

Việt chấp nhận ngay. Tôi biết tính cậu ta mà! Ở đâu vui là cấp thiết không xuất hiện !

Tôi về nhà , vợ đang loay hoay vào bếp. Chắc hẳn rằng đang làm cho món gì đấy . Cô phụ nữ lăng xăng phụ bà mẹ . Thấy được tôi vk bảo

- Tối... Anh ở nhà ăn cơm nhé !

Tôi căng thẳng tháo cúc áo bên trên cùng. Quăng dòng cặp xuống ghế đáp

- giả dụ về sớm!

Mắt cô ấy ánh lên thú vui . Không! đúng đắn là ánh nhìn hạnh phúc khi thấy được tôi mặc loại áo thời điểm sáng . Phụ nữ tôi cũng reo lên

- Đẹp quá ! Đẹp vượt !

Tự nhiên thấy hơi xấu hổ ngùng. Tôi dắt xe pháo ra cổng rồi phi thẳng đến quán Bar tôi sẽ hẹn Việt . Ánh đôi mắt của vợ, của con khi nãy xoáy sâu vào trung ương can !

Tiếng nhạc xập xình, inh tai nhức óc . Giao hàng rót mang đến tôi một ly X.O . Tôi lốc cạn dòng thứ chất lỏng ma mị này rồi phía mắt về phía những cô bé đang nhảy phần đa vũ điệu hoang dại.

- Anh cho lâu chưa?

Việt vỗ vai khiến tôi giật nảy.

- Chúc mừng sinh nhật anh nhé!

Việt đưa đến tôi vàng . Dường như là một cuốn sách. Tôi cũng không rõ vì chưng nó được bọc bởi lớp giấy bạc tình .

Việt ngồi xuống, gọi một ly tương tự tôi rồi uống . Hai người lặng ngắt bên những ly rượu đắng . Việt xoay chiếc ly trên bàn hỏi:

- Anh gồm tha thứ đến chị không?

- Anh ko biết

Giọng tôi bỗng trở lên ghẻ lạnh . Tôi lại uống thêm 1 ly nữa

- Em nghĩ thế này anh Phúc ạ . Ai ai cũng mắc không nên lầm, đặc biệt là bạn ta phân biệt được lỗi sai và thay thế sửa chữa . Cũng nên cho tất cả những người ta một cơ hội. Cứng cáp chị cũng đã hối hận rồi anh ạ .

Khựng lại mấy giây, tôi thường xuyên uống thêm mấy ngụm .

- Chú có là anh đâu mà chú hiểu...

Xem thêm: Almonds : Nutrition & Health Benefits, Almonds: Health Benefits, Nutrition, And Risks

Câu chuyện của shop chúng tôi kéo nhiều năm khi vẫn khuya. Việt ao ước tôi tha lắp thêm cho vợ . Còn tôi vẫn lạc lối .

Việt gồm ai đó gọi, ra nghe đồ vật rồi trở lại bảo tôi

- Em buộc phải về rồi, anh để xe tại chỗ này rồi về bằng taxi nhé . Đi xe cộ máy gian nguy lắm !

Việt định gọi taixi nhưng mà tôi ngăn sự . Tôi bảo tí nữa sẽ về sau . Việt đi, còn tôi đơn độc bên chai rượu ngay sát hết. Gồm một em chân dài nhìn tôi từ nãy. Hiện giờ lại sát tôi gạ uống vài ly. Cô ta hỏi tôi đủ sản phẩm công nghệ trên đời ....còn tôi thì cũng rôm rả lắm !